“Dịch trưởng thấy nàng y phục rách rưới, bụng to vượt mặt, ánh mắt lại lấm lét không dám nhìn thẳng người khác, nhớ tới cáo thị trong thành, liền muốn giải nàng lên quan. Nữ tử kia vừa khóc vừa nháo nói ‘Ta chỉ là quá đói’, ‘Ta không muốn hại các ngươi’, rồi bỏ chạy ra ngoài. Sai đầu đuổi theo ngăn cản, kết quả trong giỏ bông sau lưng nữ tử kia nhảy ra một con quái vật cao ba thước, giết chết cả Dịch trưởng lẫn sai đầu, mã phu dưới trướng. Vừa khéo có hai huynh đệ tuần vệ đang nghỉ chân ở dịch trạm, nghe tiếng liền ra cứu viện, nhưng cũng đánh không lại quái vật kia, một chết một trọng thương. Nhưng bọn họ đã đẩy được quái vật ra ngoài dịch trạm, trên đường ít nhất có mười mấy lữ khách đều trông thấy.”
“Sau đó thì sao?”
“Lữ khách chứng kiến tại chỗ đều sợ hãi bỏ chạy. Đợi đến khi sai dịch tới hiện trường, nữ nhân và quái vật đương nhiên đều đã không thấy đâu.”




